mot cua dien tu
van phong dien tu

                                           VÕ ĐỨC THỌ

 

Quê quán: Cát Nhơn, Phù Cát, Bình Định

Hội viên Hội Văn học nghệ thuật Bình Định

* Đã xuất bản:   

  1- Có những tháng ngày… (Tiểu thuyết – NXB Thuận Hóa 1998)

 

 

 

 2- Thế kiếm cuối cùng (Tập truyện ngắn - NXB Thuận Hóa 2002) 

         

                              


Truyện ngắn   Võ Đức Thọ 

 

Lão mai mộng ký

 

 

            Với Thuần, thì dãy núi có nàng Vọng Phu ẵm con ngóng chồng hóa đá, có điều gì cứ ám ảnh anh suốt mấy năm nay. Chả là, trong lần lang thang lục sục tìm cây canh - một thứ đam mê và cũng là một việc kiếm thêm tiền mua thêm cây. Thêm chậu mà khỏi cần phải xén vào mấy đồng lương còm cõi, xứng với những việc làm làng nhàng mà một công chức nhì nhằng như anh được hưởng- chẳng hiểu sao, anh lại phăm phăm một mình len lõi, luồn lách leo lút lên một ngọn núi chỉ có đá chồng đá, chất ngất. Đá chất chồng không đều, tạo nên những hang hốc hun hút, cây cối rậm rì, chen chúc với đá. Thuần nghĩ mệt trên một thớt đá rộng đến năm bảy người nhìn nối tay nhau vẫn thừa. Anh thoải mái ngắm nhìn trời mây bảng lảng, lâng lâng dõi theo từng chân núi lô xô chạy ùa ra đùa với lớp lớp sóng biển và biển cũng đáp lại bằng những nụ hôn vỗ về trắng xoá, bất tận.

            Rồi như có một linh cảm kì diệu nào chẳng rõ, Thuần ngoảnh về phía trái. Tức thì lọt ngay vào mắt anh một dang thân cây “đổ” giữa khoảng trống hai tảng đá, ngọn ngóc lên trong rất có “thế”. Thuần bật dậy, không quên dè chừng một vực đá rộng chừng hai sải tay, sâu hoắm, ngăn cách thớt đá anh đứng với dáng cây vừa thấy. Toát cả mồ hôi hột….Thuần mới lò dò vượt qua bên kia vực. Anh mới bàng hoàng khi thấy cành thưa thớt vài bông hoa cuối mùa màu trắng ngọc. Phải leo lên một tảng đá nữa, Thuần mới lần ra gốc cây sần sì, già cỗi. “ Tuyệt quá! Bạch mai!”. Anh reo lên, tiếng dội vào vách đá âm âm. Cẩn trọng gấp đôi lúc thường, Thuần moi từng lớp đất, cố bứng nguyên bộ rễ. Bỗng lộ dần dưới tay anh một mảnh sứ màu lam ngọc. Ôi trời! không phải một mảnh mà nguyên cả một chậu men cổ, chấm phá cảnh sơn khê, với nhành mai gầy guộc và những dòng chữ Hán lả tả rơi như những cành hoa trước làn gió xuân đùa cợt.

Một cây mai thế cổ thụ, trồng trong chậu men cổ, dễ thời ngót trên trăm tuổi là ít. Thật quý giá, thật kỳ bí!
Năm đầu, cho mãi đến cuối giêng, chậu mai già mới nở lác đác trong vườn cảnh nhà Thuần.
Năm sau, những phút giao thừa như có ma lực, làm nẩy dần từng chút một, cho đến giây cuối cùng thì cũng vừa vặn khai nở hoa đầu tiên. Mồng hai Tết nở thêm hai hoa. Cứ thế … đến khi khai hạ thì bông hoa cuối cùng cũng sắp tàn phai. Giới chơi đồ cổ, cây thế ngày nào cũng lai vãng, người sành điệu thâm trầm thưởng lãm, kẻ có dụng ý mua bán lại vờ vịt chê bai nhưng ngấm ngầm khơi gợi mua cho bằng được với giá hời nhất. Chẳng mấy chốc giá cây và chậu cứ leo vùn vụt. Đến nổi vợ Thuần phải nổi quạu, vì cứ thấy chồng lắc đầu cười trừ trước những cọc tiền mà một vài trùm bon-sai dúi vào tận tay.
            
         (Còn nữa) .....

                          (Trích “Thế kiếm cuối cùng”, nguồn: voducthovanchuong.blogspot.com/)

 

Bánh ít lá gai 

 

 

"... Một, hai, ba nè! Mười lăm... mười tám... ba mươi... năm mươi hai... năm mươi hai!? Ơ, chỗ này đếm chưa hà?! Rồi!? Chưa!".  Cô bé rụt tay, cốc vào trán. Tối nay lộn hồn hay sao ấy? Còn mỗi trẹt bánh mà đếm hoài vẫn lộn...

    Có chân người dừng trước. Cô bé ngẩng lên, đon đả: "Chị ơi! Bánh ít lá gai nhưn dừa ngon lắm đó chị! Chị mua thiệt à? Một chục nhen! Em bỏ bì nhựa đen cho chị nè! Dạ! Bữa nào thích, tiện chân ghé lại nghen chị!".

     Khách mua đi rồi nghĩa là bớt đi trên trẹt một chục bánh! Những cái bánh gói bằng lá chuối chát nuột nà màu xanh chín, von vót đều tăm tắp cái chóp nhòn nhọn, trông xinh xắn làm sao!

     Cô bé lại xòe bàn tay, chia từng nhóm để dễ đếm.  A, có lời rồi! So với hôm qua, bữa nay bán ế òm. Chà, bụng râm ran đói và cả buồn ngủ... Cô bé há miệng ngáp, són ra giọt nước mắt sống sít. Sau cái thở phào, hai má cô bé chợt nóng lựng. Lớn rồi mà ngáp kiểu đó ở giữa đường giữa sá là sao à? Mất nết chớ sao! Ai nói? Ờ, không phải mẹ... 

      Bụng đói cồn cào đòi cơm. Ổ mì bằng bắp tay, thêm hai cái bánh ít trần... bữa trưa nào cũng chỉ có vậy. Lại qua một bữa. Cơm ơi, sao mà thèm, dẫu có bớt quay quắt thèm hơn lúc trước. Ờ, không biết giờ này con bé Ba lo cho hai đứa nhỏ ăn xong rồi đi ngủ chưa?. " Chị Hai à, có bữa chị Ba đi mua gạo tới tận tối mịt mới về. Em với  thằng Út đói quá... lục cơm nguội. Cơm cũng hết trơn. Thằng Út khóc ri rỉ...". Bữa trước về, thằng Tư mếu máo mách, khiến cô bé ôm con bé Ba khóc òa. Thằng Út tít mắt cười.

      Hồi mới vào... Cứ hễ dãy phố lên đèn sáng trưng là mắt cô bé rân rấn. May mà có ông Tư xích lô. Ơ, giờ này sao vẫn không thấy ông Tư ghé bến? Bến đỗ xe của ông là gốc phượng kế bên. Chao, so với cây phượng quặn quẹo u nần những gốc với rễ thì ông Tư có hơn gì. Cũng nhăn nheo, hốc hác, còm nhom.... "Làm sao cháu khóc?". "Cháu... cháu nhớ mấy em cháu... Tụi nó còn nhỏ lắm, ông à !". "Mấy đứa? Đứa lớn lên mấy?”. "Ba đứa! Đứa lớn đâu mười hai… mười ba...! Thằng Út mới bốn tuổi, ông à!"... "Còn ba má..?". Thấy cô bé lặng lẽ lắc đầu, vẻ mặt như có đám mây xám lướt qua, ông Tư cất tiếng thở dài rồi đổi giọng: "À...à! Ông hiểu! Ơ, đã bán hàng thì cháu phải cố vui lên chứ! Ủ ê, rầu rĩ ai mà mua...". "Dà!"" Ậy, rán cười lên! Chà, lại mếu ... Cái con nhỏ! Này, bánh còn nhiều không?". Cô bé khịt mũi, quệt tay lau mắt. "Híc!..Híc...Dạ... nửa rổ...híc...". "Cháu bỏ bì hết cho ông đem về!". Cô bé sững ra, nín khóc. "Dạ?! Ông...ông...mua ?!". Ông cười khà :"À ,ngày mai...ông giỗ lúi húi ông già của ông. Trước cúng, sau cho mấy đứa nhỏ trong hẻm. Nè, hồi còn sống... ổng cứ ao ước ăn bánh ít lá gai nhưn dừa lắm đó nghen

    (Còn nữa) .....

                    (Trích “Thế kiếm cuối cùng”, nguồn: voducthovanchuong.blogspot.com/)

 

Mưa đầu mùa

 

Lại một tia chớp loằng ngoằng, xé toạc tấm màn mây đen kìn kịt, ùn ùn trùm kín bầu trời thành phố, báo hiệu cơn mưa đầu mùa sắp ập xuống. Gió giật xoáy nghiêng, xoáy ngã những tán cây cổ thụ, vất lên trời những vốc lá vừa bứt. Người xe hối hả, nháo nhào tìm nơi ẩn nấp. Tiếng sét nổ “xẹt…đoàng” khiến người yếu tim quáng quàng chui tọt vào nhà, đóng chặt cửa.
 
 
 
  Lúc ấy, trong một cái hẻm cụt nông choèn, có hai người phụ nữ, một trạc tuổi bốn mươi, một ngoài hai mươi – đang tần ngần, dòm dòm ngó ngó vào một trong những căn nhà liền dãy, có tàn cây trứng cá, phủ gần kín mái hiên lợp tôn cũ kĩ. Có vẻ, họ vừa mới xuống xe và vội vã đến ngay hẻm nhỏ này. Trên vai, mỗi người khoác mỗi chiếc túi da chắc lâu chưa dùng đến, phía ngoài bụi đất đỏ bám lên một lớp mỏng,  chưa kịp lau. Người lớn tuổi hơn có làn da sàm sạm, thường thấy ở những người luôn cắm mặt, phơi lưng trên ruộng nương. Đôi mắt chị, đôi mắt dễ làm nao nao không ít đàn ông, lộ nửa háo hức vui mừng, nửa lo âu, căng thẳng. Dường như chị chẳng màng đến sấm chớp, gió mưa đang vần vũ ngang trời thành phố mà đăm đăm nhìn vào ngôi nhà. Muốn ào tới nhưng chân chị cứ líu quíu. Muốn gọi to một cái tên, nhưng cổ họng chị tắc nghẹn. Người nhỏ tuổi hơn, cứ gọi là cô gái, ngước mắt đen dò hỏi: “Đúng là căn đó không chị?”. Chị gật đầu, rồi thêm: “Chẳng thay đổi gì cả! Chỉ có cũ đi…mòn đi mà thôi! Thế mà…chị cứ tưởng…”. “Giờ tính sao chị?” – cô gái nóng lòng hỏi. “Ờ, ờ, chị chưa biết tính sao đây…!”. Giữa lúc chị đang đắn đo thì những tràng mưa lúc này đột ngột vãi căng rào rào xuống nền đường đất còn nóng hầm hập của con hẻm, ném lên mái tôn mà nghe đôm đốp. Ánh mắt cô gái chợt sáng lên với cái ý định vừa lóe: “Chị ơi! Ta vào đụt mưa đi! Em nghĩ ra cách rồi, dịp may đó! Mau lên chị!”. Vừa nói cô gái vừa nắm tay lôi người mà cô gọi bằng chị vẻ trìu mến cùng chạy lúp xúp rồi ẩn dưới mái hiên.
     (Còn nữa) ....
              (Trích “Thế kiếm cuối cùng”, nguồn: voducthovanchuong.blogspot.com/)

     Thông báo

1. Giấy mời tham dự Hội nghị tổng kết công tác thi đua, khen thưởng Cụm thi đua các huyện đồng bằng, thị xã, thành phố năm 2017 (tải giấy mời)

 

2. Thông báo thời gian, địa điểm nhận hồ sơ xét tuyển viên chức ngành giáo dục huyện Phù Cát (tải thông báo)

 

3. Kế hoạch tuyển dụng viên chức ngành giáo dục đào tạo huyện Phù Cát năm 2017 (tải văn bản)

 

4.  Chỉ tiêu tuyển dụng viên chức các trường học trên địa bàn huyện Phù Cát năm 2017 (tại văn bản)

 

5. Tài liệu tập huấn và tài khoản sử dụng phần mềm VP ĐT phiên bản 5.0 (tải 1, tải 2)

 

6.  Quyết định về việc Ban hành Quy chế cung cấp và quản lý thông tin trên Trang thông tin điện tử HĐND và UBND huyện Phù Cát.

     Tìm kiếm tin tức
Từ khóa:
Mục tin:
               Thống kê người dùng
  Đang online:               158
  Số lượt truy cập: 3908760
         Video
Giáng sinh 2016 (Phần 4)
Trả lời tiếp dân- giải quyết khiếu nại, tố cáo
Hình ảnh quê mình
Cổng dịch vụ công trực tuyến
Giấy mời họp
văn phòng điện tử
đánh giá công chức, viên chức
Công dân hỏi-Giám đốc Sở trả lời
Tài liệu thi tuyển công chức cấp xã
Lịch công tác tuần
Chuyên mục Khoa học-công nghệ
Trang Văn nghệ
Thông tin-giới thiệu-quảng bá
Giao ban trực tuyến
Báo Bình Định
Gặp gỡ Việt Nam
cong thong tin dien tu binh dinh
Văn bản chỉ đạo điều hành
Hộp thư điện tử
Thủ tục hành chính
Văn bản trung ương
Bản quyền thuộc về: UBND HUYỆN PHÙ CÁT TỈNH BÌNH ĐỊNH - PEOPLES COMMITTEE OF PHU CAT DISTRICT.
Địa chỉ: 141 đường Quang Trung Thị Trấn Ngô Mây, tỉnh Bình Định.
ĐT: 0563.850214
Email: vp@phucat.binhdinh.gov.vn
Chịu trách nhiệm nội dung: Chánh Văn Phòng HĐND-UBND huyện